Hai giờ sáng. Chị khẽ ngồi dậy , lẩn thẩn mò xuống bếp, lôi chậu quần áo bẩn ra xem. Chỉ có bộ đồ anh mặc hồi chiều với mấy tấm khăn lông. Chị cầm chiếc áo anh lên săm soi. Trắng tinh và sạch sẽ, lấm tấm vài giọt bùn và nồng nồng mùi mồ hôi quen thuộc .

Chị cho tất cả vào máy giặt và ấn nút. Tiếng máy quay đều đều phá vỡ không gian yên tĩnh của đêm. Chị ngồi yên, nghiêng tai nghe chăm chú. Tiếng máy quay với chị lúc này như một cứu cánh. Chị sợ phải nằm trên giường , căng mắt nhìn trần nhà, chỉ vang vọng bên tai tiếng thở của mình.

“ Sao em chưa ngủ ?”

Chị giật mình quay lại .

Giọng anh ngái ngủ nhưng ánh mắt nhìn chị vẫn dịu dàng. Chị lúng túng : “ Em…em, ờ… em giặt đồ mà”.

“ Sao lại giặt vào giờ này ?” , anh bật cười, “ Em ngủ không được à ? Vào phòng đi, anh gãi lưng cho em nhé ! “.

Không chờ chị đồng ý , anh kéo chị vào lòng và hôn nhẹ lên môi. Họ bước lên lầu, ngang qua chiếc tủ âm tường trưng một cặp búp bê bằng đá đang mỉm cười rạng rỡ.

Vào phòng, anh kéo chị nằm xuống, vén áo ngủ chị lên và gãi nhè nhẹ. Chị lim dim mắt. Một cảm giác khoan khoái nhẹ len vào mũi, chị như ngửi thấy mùi nhang trầm trên bàn thờ tổ tiên vào ngày anh chị thành hôn cách đây hai năm.

***

Anh hơn chị ba tuổi, là giám đốc một cửa hàng máy tính. Anh thành đạt, đẹp trai và lịch lãm. Chị xinh xắn, nhỏ nhắn, “ như một con búp bê”, anh hay bảo thế . Chị làm thư ký giám đốc một công ty dịch vụ nổi tiếng của nước ngoài.

Họ gặp nhau, quen nhau và lấy nhau. Chuyện vốn dĩ bình thường như bao cặp vợ chồng khác nhưng ít có cặp vợ chồng nào xứng đôi như họ. Họ đẹp đôi đến mức ai nhìn vào cũng bảo họ sinh ra là để đi cạnh nhau.. Ngày cưới, một người bạn tặng họ cặp búp bê bằng đá cũng đẹp đôi không kém. Chị rất thích đôi búp bê ấy, đặt vào tủ kính ngay phòng khách và lau rửa luôn.

Ảnh: Alvin Mahmudov

Ảnh: Alvin Mahmudov

Cuộc sống làm vợ của chị nhẹ nhàng chẳng kém thời con gái . Chị vốn tiểu thư, không biết nấu ăn, không quen làm việc nhà. Anh không câu nệ, mướn ngay một cô giúp việc, dù nhà chỉ có hai vợ chồng. Chị không phải lo kinh tế, tiền kiếm được tiêu xài riêng, mọi thứ đã có anh lo. Anh chăm cho chị từ miếng ăn giấc ngủ. Anh không rượu chè, bài bạc, không vợ bé con mọn, không bao giờ để chị thức khuya đợi cửa.

Nhìn cách anh cưng vợ, bạn bè chị phải ghanh tỵ. Cha mẹ hai bên hài lòng và mãn nguyện. Gia đình họ giống như một tấm kính trong suốt, không tì vết. Chỉ cần thêm một đứa con, mọi thứ sẽ hoàn hảo.

***

Chị thoáng giật mình, cảm giác như vừa thoát khỏi cơn mơ êm ái. Anh đã ngưng tay tự lúc nào , chìm sâu vào giấc ngủ. Chị xoay người nhìn anh. Gương mặt anh bụ bẫm như trẻ thơ.

Bỗng dưng, chị thèm hôn anh đến cháy lòng. Nhưng chị vẫn nằm yên, nhìn anh và bất động. Chị không biết nên hôn vào đâu để tránh vệt môi của cô gái làng chơi chiều nay. Một giọt nước mắt ứa khỏi mi chị. Mặn đắng.

…………………………………………………………………………………………..

Để đọc trọn vẹn truyện ngắn này, bạn có thể tìm mua cuốn Nghe sô-cô-la kể chuyện tình của Cao Bảo Vy.