Email gửi từ Khánh Nguyên đến Cát Hạ
Tiêu đề: Mời đám cưới
Nội dung: Chào em, lâu quá không gặp, em vẫn khỏe chứ? Mình chia tay nhau đã ba tháng nhưng anh có cảm giác như lâu lắm rồi. Dù sao đi nữa, anh vẫn rất tiếc vì chúng ta kết thúc như thế. Nhưng chắc chắn mình sẽ duy trì một tình bạn lâu dài, phải không em?
Nhân tiện, anh muốn thông báo với em anh sẽ kết hôn vào cuối tuần này. Đám cưới diễn ra lúc 17g00 tại khách sạn Park Hy Att. Hy vọng em rảnh để ghé qua chia vui cùng anh. Have a nice working day, baby!

Email gửi từ Cát Hạ đến Cát Phương
Tiêu đề: Hỏng cả một tuần
Nội dung: Hello, chị yêu, trời Singapore nắng đẹp chứ? Em nghĩ giờ này chị đang bận túi bụi và không thể trả lời email cho đến sau thứ Bảy nhưng thật tình, em không biết phải xả với ai về tin tức mới nhận được. Chị tin được không? Khánh Nguyên sẽ làm đám cưới vào cuối tuần này và còn mời em nữa chứ! Em biết chị sắp nói gì rồi, “Chị đã bảo em mà, hắn là tên sở khanh chính hiệu”, em dám cá mười chiếc túi LV là chị sẽ nói thế.

Em không bàn cãi gì về việc hắn đúng là sở khanh nhưng phải thú nhận em không ngờ hắn mặt trơ mày tráo đến mức mời em dự tiệc cưới. Sau gần tám năm yêu hết mình, đây là tất cả những gì em nhận được. Em đoán chắc khi viết mail cho em, hắn đang cười khà khà vì nghĩ em sẽ vật vã khóc lóc và chẳng dám đến dự. Đừng hòng nhé, em đang cười rất to đây, rất sảng khoái là khác!

Em sẽ đi dự tiệc cưới để hắn thôi cái vẻ mặt vênh váo ấy. Chiều này, em sẽ đến Diamond Plaza để lùng một chiếc váy cực xinh. Em sẽ không mặc màu đen vì không khéo hắn sẽ suy diễn em đang tự nguyền rủa mình là một góa phụ. Em cũng sẽ không mặc màu trắng vì đó là màu của cô dâu. Em không muốn tạo bất cứ dấu hiệu gì khiến hắn nghĩ rằng em ao ước được khoác tay hắn đứng đón khách dưới cánh cổng Tân Hôn. Em sẽ mặc màu đỏ, màu rực rỡ và vui tươi nhất, màu em thích nhất. Một chiếc váy dạ hội bằng vải satin đỏ, điểm thêm chút nước hoa Lancôme, đi cùng trang sức của Swarovski hẳn là lựa chọn thích hợp, chị nhỉ! Còn quà cưới cho hắn chắc chắn phải là một món thật rẻ tiền.

Em chỉ bực bội một điều là tại sao hắn không gửi email cho em vào đúng ngày cưới chứ? Nếu thế, em chỉ bị hỏng mỗi ngày cuối tuần thay vì cả một tuần như bây giờ. Chết tiệt thật, em dám cá hai mươi chiếc túi LV là hắn đã tính toán hết rồi khi gửi email cho em vào ngày thứ Hai.

Thế chị nhé, nhớ gửi lại mail cho em càng sớm càng tốt. Giá mà chị biết em đang cần một đôi vai như thế nào, dù là đôi vai xương xẩu của một người siêu gầy như chị. Yêu chị nhiều! xxxxxx

Khung chat Yahoo!Messenger
Cát Phương: Buzz! Em gái à, chị rất tiếc vì vừa mới đọc email của em và không kịp khuyên em bỏ quách cái đám cưới vớ vẩn ấy! Chị phải tăng cường bộ sưu tập thời trang mới cho tạp chí số tới. Tommy bị ngộ độc thức ăn nên phải nhập viện. Anh Steven sang Anh công tác, còn Katie nhỏ nước mũi thòng lòng mỗi ngày. Từ thứ Hai tuần rồi đến hôm nay, chị quay cuồng hơn 12 tiếng mỗi ngày. Nhưng hôm nay thì xong rồi, em gái ạ, chị có thể ngồi cả ngày nghe em trút bầu tâm sự. Mà em không đi làm à, đầu tuần mà?

Cát Hạ: Ngồi đây chat với chị là cả một cố gắng vĩ đại của em rồi đấy, chị yêu! Đầu em nhức như búa bổ, đố ai có thể bắt em nghĩ ra một câu slogan hay ho vào lúc này.

Cát Phương: Nghĩa là tối qua em đã uống rất say? Hỏi hơi thừa nhỉ, đương nhiên là em say mèm trong ngày cưới của tên sở khanh ấy. Chị đang lo đám cưới bị em phá hỏng, dù gì cũng tội nghiệp cô dâu.

Cát Hạ: Chị nên tội nghiệp em đây này. Em đã ngoan hiền như một con mèo con ấy. Người em cứ mềm nhũn đi, cố gắng lắm em mới không khóc, nói gì đến việc phá bĩnh.

Cát Phương: Thế thì tại sao em lại say mèm?

Cát Hạ: Tại vì em không thể nuốt nổi một miếng thức ăn nào, tại vì sau đám cưới em đi như chạy đến một quán bar và nốc rượu như điên, tại vì em đã mang quá nhiều tiền nên chẳng có lý do gì để ngừng uống cả…

Cát Phương: Haha, hài hước nhỉ! Xem ra em chẳng cần đôi vai xương xẩu của chị đâu! Dù sao đi nữa, nốc rượu ở quán bar vẫn tốt hơn việc em nôn lên chiếc váy của cô dâu.

Cát Hạ: Em cũng nghĩ vậy nhưng nếu không có tai nạn nho nhỏ ấy, mọi việc sẽ càng tốt hơn!

Cát Phương: Tai nạn nào?

Cát Hạ: Em đã gặp một người đàn ông ở quán bar, có lẽ là người Pháp hay Ý gì đó, em đoán vậy, bởi vì… anh ta rất tuyệt khi ở trên giường.

Ảnh: Jenny Marvin

Ảnh: Jenny Marvin

Cát Phương: Chu choa, em làm chị suýt té ghế, anh chàng đang ở cạnh em à?

Cát Hạ: Rất tiếc là không. Sau khi tỉnh dậy ở khách sạn, em chẳng thấy anh chàng đâu cả. May mà em có mang theo thẻ tín dụng, nếu không, em chẳng biết đào đâu ra tiền để thanh toán phí khách sạn.

Cát Phương: Vậy là tình một đêm? Em gái chị phiêu nhỉ!

Cát Hạ: Em say, chị à, gần như chẳng còn biết gì, thậm chí không nhớ nổi tên anh ta. À, em còn nhớ được anh ấy dùng nước hoa Versace, mùi rất quyến rũ và… cảm giác ở bên anh ấy thật kỳ lạ.

Cát Phương: Kỳ lạ thế nào?

Cát Hạ: Umm… không diễn tả được.

Cát Phương: Tiếng sét ái tình ở trên giường nghe cũng hay ho đấy nhưng bỏ đi em gái! Dù anh ta tuyệt thế nào, việc bỏ lại em một mình ở khách sạn chứng tỏ anh ta chơi chẳng đẹp. Sao số em toàn dính vào sở khanh thế?

Cát Hạ: Em cũng chán đời quá chị ạ! Tóm lại, đó là một đêm tuyệt vời và em sẽ không gọi nó là tai nạn nếu anh ta không bấm nút biến vào sáng hôm sau.

Cát Phương: Quên anh chàng Pháp-Ý với nước hoa Versace đi. Bạch mã hoàng tử rồi sẽ xuất hiện, tin chị đi!

Cát Hạ: Cũng mong thế, em out nhé, phải đến công ty rồi! Bye chị! xxxxx

Cát Phương: Bye em! xxxxx

Email gửi từ Sebastien đến Harold
Tiêu đề: Hoãn chuyến bay
Nội dung: Chào Harold, cuộc gặp gỡ với đối tác ở Việt Nam rất tốt và mình đã ký xong hợp đồng. Cậu cứ tiến hành công việc như đã bàn, có gì cần cứ gọi mình vì hiện thời, mình chưa thể quay về Pháp. Mình phải đi tìm một cô gái. Vậy nhé!

Khung chat Yahoo!Messenger
Harold: Buzz! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Sebastien: Umm…

Harold: Đừng nói với mình là cậu đã biết yêu nhé!

Sebastien: Umm…

Harold: Và si mê một cô nàng tóc đen mũi tẹt?

Sebastien: Harold, mũi cô ấy không tẹt, tất nhiên không cao bằng mũi cậu vì cô ấy là người châu Á nhưng tớ thấy như thế cũng xinh chán!

Harold: À, vậy thì xin lỗi đã xúc phạm cô gái của cậu. Nhưng thưa ông Sebastien, liệu ông có nhớ rằng đây là mùa cuối năm và tôi đang gần như bị chôn sống dưới đống đơn hàng. Trong khi đó, ông, người cùng thành lập công ty với tôi lại đang vi vu ở Việt Nam vì trót thầm thương trộm nhớ một cô nàng nào đấy.

Sebastien: Harold, tớ…

Harold: Và tôi nhớ không lầm thì chúng ta luôn chia đôi lợi nhuận. Tôi nghĩ tỷ lệ này cần phải được cân nhắc lại khi một kẻ phải cày như trâu còn kẻ kia lại…

Sebastien: Được rồi, Harold, đừng rên rỉ nữa, tớ sẽ về Pháp ngay!

Harold: Nếu cậu nói thế ngay từ đầu thì tớ đã đỡ mất công xài xể. Nhân tiện, cho hỏi cô gái của cậu là ai thế?

Sebastien: Tớ cũng đang muốn biết đây.

Harold: Thế là thế nào?

Sebastien: Tớ gặp cô ấy ở một quán bar. Cô ấy uống rất nhiều và kể tớ nghe về cái đám cưới chết tiệt của một gã nào đấy. Tớ uống rượu với cô ấy, cả hai say mèm và…

Harold: Tớ đoán được phần sau thế nào rồi. Nhưng ít nhất chắc cậu cũng biết tên cô ấy hay một cái gì tương tự thế.

Sebastien: Chúng tớ nói chuyện bằng tiếng Anh và cô ấy bảo tên cô ấy là Summer. Tớ nghĩ nó giống nickname hơn, vì cô ấy là người Việt mà.

Harold: Còn gì nữa?

Sebastien: Hết rồi, tớ và cô ấy nói chuyện với nhau rất nhiều nhưng về thông tin cá nhân của cô ấy thì chỉ có chừng đó.

Harold: Nhưng sau một đêm mặn nồng thì tớ chẳng hiểu cậu để lạc mất cô ấy bằng cách nào?

Sebastien: Tớ phải dậy sớm để đi gặp đối tác của chúng ta. Khi rời khách sạn, tớ để lại lời nhắn trên gối cô ấy nhưng khi tớ quay lại, cô ấy đã rời khỏi và thanh toán tất cả chi phí.

Harold: Nghe có vẻ như cô nàng đang muốn chạy trốn khỏi cậu càng nhanh càng tốt. Thế cái gì ở cô ấy khiến cậu chết mê chết mệt vậy?

Sebastien: Tớ đang ngồi một mình ở quán bar thì cô ấy xuất hiện. Tớ cảm thấy toàn thân như bị tê liệt trong ba giây.

Harold: Và cậu lập tức tấn công. Đích thị là tiếng sét ái tình rồi. Không ngờ cậu bạn sát gái của tôi lại đổ vì một cô nàng mũi tẹt ở một đất nước xa xôi thế!

Sebastien: Harold, tớ nhắc lại một lần nữa, mũi cô ấy không tẹt.

Harold: Ok, ok, nhưng cậu không biết tên, không biết số điện thoại, không biết email, không biết thứ gì về cô ấy cả. Cậu định tìm cô ấy bằng cách nào?

Sebastien: Tớ cũng biết một vài thứ. Cô ấy làm một công việc gì đó có liên quan đến ngôn từ, thích màu đỏ và nước hoa Lancôme, thích sống ở Đà Nẵng và ngắm biển…

Harold: Tớ chẳng thấy những thứ này có ích gì trong việc tìm kiếm cô ấy cả.

Sebastien: Umm, thật ra thì từ hôm ấy, tớ gần như ngồi đồng ở quán bar để chờ cô ấy nhưng không gặp.

Harold: Và cậu định tiếp tục chờ như thế?

Sebastien: Tất nhiên là khi cậu mở lòng nhân từ…

Harold: Chắc chắn là không, Sebastien, trở về Pháp ngay và quên đi mối tình vớ vẩn của cậu. Tớ chẳng thấy có khả năng nào cậu sẽ tìm lại được cô nàng ấy cả. Quên đi và hãy tìm một tình yêu mới ở Paris.

Sebastien: Tớ sẽ về Pháp ngay nhưng chắc chắn tớ sẽ tìm lại được Summer của mình! Tớ đi chuẩn bị hành lý đây, bye nhé!

Harold: Bye!

Email gửi từ Cát Hạ đến Cát Phương
Tiêu đề: Trời sập!
Nội dung: Chuyện này chắc chắn chỉ có trên phim. Tình một đêm và cô gái mang thai. Em từng tin chắc chuyện này chỉ có trên phim nhưng bây giờ thì…

………………………………………………………

Để đọc trọn vẹn truyện ngắn này, bạn có thể tìm mua cuốn Nghe sô-cô-la kể chuyện tình  hoặc Hẹn nhau ngày 28 của Cao Bảo Vy.