Một truyện ngắn từng đăng trên Tiếp thị & Gia đình cũng lâu lâu rồi ^^

“Vợ chồng gì chứ? Chẳng qua là cô gài tôi để có cái đám cưới thôi, không phải sao?”, Lâm quát to vào mặt vợ. Hương mở to mắt, ngỡ ngàng nhìn chồng mình. Cô như bị hóa đá, đến cả vành môi cũng cứng đơ. Phải mất hơn chục giây, Hương mới cử động được. Cô thả mình rơi phịch xuống ghế, hai hàng nước mắt chảy dài.

Dường như nhận ra mình đã quá lời, Lâm cũng ngậm tăm. Anh khoác vội chiếc áo sơ-mi, quày quả bước ra cửa. Trong góc phòng, bé Hân sợ sệt nhìn theo bóng cha rồi mếu máo chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Hương ôm con vào lòng, cố kìm nhưng tiếng khóc cứ bật ra. Cô ngước nhìn tấm ảnh cưới của hai vợ chồng trong làn nước mắt nhòe nhoẹt, lẩm bẩm: “Vậy là hết!”.

Lâm và Hương cưới nhau đã sáu năm và có cô con gái bốn tuổi xinh xắn. Hương cứ tưởng chừng ấy thời gian đủ để làm phai nhòa mọi chuyện. Nhưng không, Lâm vẫn tức tối chuyện ngày xưa. Anh chưa bao giờ quên cả.

***

Lâm, Hương và Thùy là bộ ba thân thiết từ những năm lớp 10. Ba năm cấp III như chất keo giúp tình bạn giữa họ thêm gắn bó. Thói thường, bộ ba một nữ hai nam hoặc ngược lại thể nào cũng xảy ra những chuyện tình chồng chéo. Dù luôn cố xua đi mũi tên của thần Cupid nhưng ba người họ cuối cùng vẫn rơi vào vòng lẩn quẩn. Hương yêu Lâm nhưng Lâm và Thùy lại yêu nhau. Lẽ dĩ nhiên, Hương trở thành cầu nối, chỗ trút bầu tâm sự, người đưa thư… mỗi khi hai bạn giận dỗi. Ngoài mặt Hương tươi cười nhưng trong lòng cô héo hắt từng ngày.

Hai năm sau ngày tốt nghiệp đại học, Lâm nhận được học bổng thạc sĩ ở nước ngoài. Sợ người yêu đi xa sẽ thay lòng, Thùy nhất quyết không cho Lâm đi. Những cuộc tranh luận giữa họ càng lúc càng gay gắt và chuyển thành tranh cãi. Sau cùng, Thùy tuyên bố: “Nếu anh đi, chúng ta sẽ chia tay”. Tự ái, Lâm gằn giọng: “Vậy thì chia tay”. Hương cố giúp hai bạn làm lành nhưng ai cũng khư khư giữ lý lẽ của riêng mình.

Khi còn một tuần nữa đến ngày Lâm đi, Hương khuyên Thùy: “Cậu đừng ích kỷ quá, phải nghĩ cho tương lai của Lâm chứ!”. Thùy bĩu môi: “Thế thì ai nghĩ cho mình? Bây giờ mình đã 24 tuổi, đợi anh ấy thêm hai năm là 26 mà biết có cưới ngay lúc ấy được không? Hay chờ mãi rồi như Tô Thị hiện đại”. Thùy vốn là con nhà tiểu thư, từ nhỏ đã bướng bỉnh. Hương hiểu bạn nên im lặng. Cô chỉ ước giá như người Lâm yêu là mình, cô sẽ sẵn sàng hy sinh và chờ đợi anh.

Đêm trước ngày lên máy bay, Lâm uống đến say mèm. Anh liên tục gọi điện cho Thùy nhưng cô từ chối nghe. Anh đành gọi Hương đến để trò chuyện. Hơn hai tiếng đồng hồ nghe Lâm tha thiết kể mình yêu và cần Thùy đến thế nào, lòng Hương đau như xát muối. Không kềm được, cô ôm lấy anh: “Lâm đừng buồn, Thùy không cần Lâm nhưng vẫn luôn có Hương ở bên cạnh Lâm. Hương yêu Lâm từ lâu lắm rồi, Lâm biết không?” và cô hôn lên môi anh. Đêm ấy, họ đã sống như vợ chồng.

 

Để đọc trọn vẹn truyện ngắn này, bạn có thể tìm mua cuốn Nghe sô-cô-la kể chuyện tình của Cao Bảo Vy.