Dạo này, đi đâu cũng thấy thiên hạ la om sòm may mà có cái gì đó mà đời họ còn dễ thương. Mà vấn đề cũng chỉ tại cái câu này dễ thương wá xá nên ai cũng rủ nhau ngâm nga, gắn kết vào đủ những thứ có ý nghĩa với cuộc đời mình. Đúng nhất thì phải nói rằng: “May mà có ông Vũ Hữu Định, đời của tất cả những ai biết được câu thơ này còn dễ thương”. ^^
Lần đầu tiên mình đọc được câu thơ này là trong một truyện ngắn trên tờ PNCN. Chẳng còn nhớ truyện tên gì, nội dung ra sao, tác giả là ai, chỉ nhớ mỗi câu thơ này được tác giả đề cập là lời của một bài hát về Sài Gòn. Nguyên văn của nó là “May mà có em, đời còn dễ thương.” & mình ấn tượng đến mức ngay ngày hôm sau, “May mà có anh, đời còn dễ thương” đường hoàng xuất hiện trên quyển lịch bàn lẫn câu blast của mình. & câu thơ gốc, tất nhiên, được mình vĩnh viễn lưu vào bộ nhớ. Thậm chí, mình còn định sau này, hình cưới phóng to của hai vợ chồng sẽ ghi câu này ở bên cạnh cho thêm phần… lãng mạn.
Nhưng đến gần đây, mới phát giác ra câu này đụng hàng tá lả! Đầu tiên là lang thang vào blog chị Ivy & túm được câu: “May mà có lương, đời còn dễ thương”, sau đó là blog chị Xuân Phượng: “May mà có Lyly, đời còn dễ thương”. Khoái chí quá, mình cũng ịn luôn câu blast mới: “May mà có Giáng Sinh, đời còn dễ thương”. & ngay khi đọc được câu blast mới trên blog Ruồi: “May mà có anh, đời còn dễ thương”, mình đã quyết định phải lập tức “đẻ” ra cái entry này để lăng xê câu thơ gốc. Biết đâu, một ngày thức dậy, khắp 360 tràn ngập “May mà…” thì đời thiệt là dễ thương khủng khiếp!
Cũng thật tình cảm ơn chị Ivy nhờ công mở mang kiến thức. Nhờ chị ấy, mình mới biết câu thơ này nằm trong bài hát “Còn chút gì để nhớ”, nhạc của Phạm Duy, lời của Vũ Hữu Định & viết về một cô gái Pleiku chứ ko phải Sài Gòn như cái truyện ngắn khỉ gió gì đó nổ văng miểng. May mà có Ivy!
Tự dưng bỗng ước tất cả những ai biết mình, một ngày nào đó, viết ngoằn nghèo trên một tờ giấy gấp tư nhăn nheo hoặc thì thầm vào tai nho nhỏ: “May mà có Vy, đời còn dễ thương.” Đời mình khi đó thật dễ thương bằng triệu triệu cái dễ thương gộp lại.
Nhân đây, post tặng mọi người bài thơ gốc. Lời chúc cho Giáng Sinh: Luôn tìm được điều gì đó để đời mình dễ thương thiệt nhiều nhé! ^^
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ
(Viết năm 1970 – VŨ HỮU ĐỊNH)
Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên mắt em ướt và tóc em ướt
Da em mềm như mây chiều trong
Xin cám ơn thành phố có em
Xin cám ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc bên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên.
kio-kun
23:14 07-12-2007
Chôm chỉa chôm chỉa, hehe, may mà còn có mấy câu dễ thương như vậy ^^
laitruongaivi
18:21 05-12-2007
Xin cảm ơn, thành phố có em!
CAO BẢO VY
19:56 03-12-2007
Chom ddi cu*ng, dde V xem ddoi T co j lam cho de thuong 😛
Tannie
16:39 03-12-2007
DUng la cau nay qua xa de thuong, nen T quyet dinh chom lun 😀 cho thien ha dung hang ram ram :X