Ngày… tháng… năm…

Vợ chồng mình đi xem phim ở Cinebox Hòa Bình. Chồng mình dừng lại trước cổng để mình xuống mua snack & nước suối, còn anh ấy sẽ đi gửi xe. Mình lăng xăng chạy đến chỗ gần nhất đang đông đúc người mua nhưng chồng mình níu tay mình lại. Anh ấy chỉ vào quầy đối diện, vắng hoe & người bán là một chị mang bầu: “Em wa đó mua kìa!” Mình vui vẻ chạy đi. Vừa đưa hàng cho mình, chị mang bầu vừa hồ hởi: “Trời ơi, từ chiều đến giờ mới có được một người mua đó. Nãy giờ mời wá trời mà ko ai mua hết!”

Ngày… tháng… năm…

Vợ chồng mình gây nhau một trận long trời lở đất. Bây giờ đã huề rồi nhưng thường, mình vẫn nhớ những câu nói trong lúc nóng giận của anh ấy & ấm ức mãi. Nhưng ko hiểu sao lần này lại khác. Mình chỉ nhớ anh ấy rất giận, chạy rất nhanh & hét rất to trên đường. Mình cũng hét lại: “Anh cho em xuống xe ngay, ko thôi em nhảy xuống đó, anh tin không?” Anh ấy lập tức giảm ga, im bặt, ánh mắt nhìn mình qua kính chiếu hậu đầy lo lắng, giọng nhỏ đến mức gần như chẳng thể nghe được giữa tiếng hét của mình: “Anh tin!” Anh ấy vừa chạy chậm dần vừa nhìn mình như năn nỉ & cuối cùng dừng hẳn. Mình đi bộ một quãng rất xa, từ ngã tư Trần Phú – Trần Nhân Tông đến ngã tư Hùng Vương – Nguyễn Tri Phương. Chồng mình vẫn lặng lẽ chạy theo sau. “Anh về đi, em muốn đi bộ.” – “Anh ko yên tâm, lên xe anh chở về đi mà!” – “Em lớn lên từ nhỏ ở đây, em biết đoạn nào vắng, em sẽ tránh.” – “Nhưng anh vẫn ko yên tâm.” – “Nhưng em muốn đi bộ.” – “Thì em cứ đi đi, anh sẽ chạy theo sau.”

Ngày… tháng… năm

“Anh ơi, chiều nay chở em đi hội sách nha!” – “Anh đang bận quá em ơi, bữa khác nha, anh sợ hôm nay anh làm khuya đó!” – “Uhm, vậy thôi, hôm khác cũng được!” – Cúp máy, buồn hiu.

“Em ơi, 5g30 anh ghé em nhé, gặp nhau ở công viên LVT nha!”

Mình có hẹn, đến trễ & chồng mình thì đói meo. Hai đứa chở nhau đi ăn cháo lòng. Anh gầy, đen & đầy mệt mỏi. “Chắc anh về nhà quá, anh chóng mặt quá, mai anh chở em đi nha!” – “Anh mệt còn đi làm chi? Em đâu nhõng nhẽo bắt anh đi đâu à!” – Anh chỉ cười.

Đoạn cuối cùng là của ngày hôm nay. Đoạn thứ hai là của Chủ Nhật tuần rồi. Còn đoạn thứ nhất mình ko nhớ khi nào, chỉ nhớ hôm đó đi xem phim HitMan. Hôm nay nhìn chồng thấy thương quá, về nhà gõ lóc cóc như tâm sự. & mè nheo.

Mình thương chồng mình quá à!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Before you post, please prove you are sentient.

What is 6 * 6?